Đoản Khúc Tình Yêu

Có một mùa hè tôi về Huế. Tàu qua từng con ga, đến Lăng Cô tôi biết sắp gặp hắn rồi.Trên ga kẻ đón người đưa , vẻ hớn hở, vẻ đau buồn. Tôi biết không ai đón đợi mình . Mấy bác xe đạp thồ có cái Boocbagar to tướng cứ nài nỉ : " O ơi về mô rứa?". Nghe giọng Huế, thương cà ! Dù là kẻ đó bặm trợn hay quá lếch thếch đi nữa, vì trót yêu cái giọng Huế nói như hát của hắn. Mà lạ kỳ , chính hắn thì lại chẳng ưa gì cái tiếng mà trong ruột Hắn thốt ra.Tôi mong đạt chân về Huế, dù mệt tôi cũng gáng đi bộ. Qua từng con đường , qua từng hàng cây, qua từng cây cầu , qua trưa hè yên tĩnh. Nắng chảy loang cả phố , có chỗ đặc quánh lại.

Hắn húyt sáo bước vô nhà không biết tôi có ớ đó. Tôi cất cao cái giọng Huế mà tôi cố học được. Hắn biết. Đừng nín thình. Nhìn trìu mệnHắn không nói gì , rót ly nước trắng để đó. Hắn không thích nói tiếng Huế , hắn biết tôi khát, im lặng thì cũng uống thôi.Hắn dắt xe ra bảo đi tẩm giọng. Vừa đạp xe vừa ư ử hát. Hắn quái lắm , dường như muốn cho tôi cả thứ âm thanh hắn phát ra từ cái cổ ấy nên không còn thích chính mình nói nữa. Hắn chạy nửa vòng cho ăn bún bó , qua nhiều con hẻm lòng vòng cho ăn bánh lọc. Đi nốt bưổi trưa tóa đóm , ngồi xuống vỉa hè ăn cơm Hến. Tôi ngắc ngứ thốt ra được giọng Huế ngọt ngào cho Hắn nghe. Nước Hến đục lờ đờ ấy ăn vào là nói được tiềng Huế ! Như sao ăn ớt vậy thôi ! Hắn muốn tôi hót giọng Huế cho hắn nghe thành ra bảo ăn dữ vậy đó. Hắn ghiền lắm.Chiều, trời vẫn nắng. Hắn bật cái quạyt xoat tít trên trần nhà. Tôi biết Hắn sắp vẽ , chỉ muốn nhìn hắn và im lặng mà thôi. Hắn mở nhạc Văn Cao nho nhỏ.Quanh Hằn mọi thứ bừa bộn đủ màu sắc , cọ - màu -giấy lá quẹt đại lên nhau. Trên nóc tủ hắn căng bức vẽ cô nhỏ ôm con mèo máy tím nhìn ra biển , bẻ đâu được cọng Thạch Thảo hắn cắm xoe ngoe. Hằn có để ý gì đến cái giang sơn ọp ẹp này. Hăn chỉ biết trên nóc tủ có cô nhỏ nhỉn đợi mong hắn ngày ngày Hắn bôi đủ mày , hắn hát , cong lưng , gật gì , nghiêng cả người. Hắn khoan khoái , tôi biết hắn vẽ niềm vui. Hắn vẽ trong tâm ra nên cứ say như đang ngấm men. ngâ y ngây tỉnh tỉnh. Hắn vẽ tình yêu và cái giọng Huế của tôi , cứ tràn cả ra ngoài. Hắm ngắm nghía , thêm bớt mãi.Rôi một mùa hè tôi ra đi , bỏ lại hắn buồn lang thang mãi ngoài phố. Không còn vẽ được tình yêu bao giờ. Nhiều khi hắn châm hết điều thuốc này sang điếu thuốc khác , tay kia cầm cọ . Hắn muốn vẽ giọng Huế của tôi mà không sao định hình được , cứ nhoè nhoẹt cả ra - Hắn bẻ cọ ngối im tự bao giờ


No comments:

Post a Comment