Dấu dép của ba


=================================================================

Chiều 10/4, sau khi đọc tin 54 người Myanmar chết ngạt, tôi lặng người. Tiếp đó, tình cờ vào trang của HAMY, cái tên mới keng tại vnWeblog, tôi lại bất ngờ. Câu chuyện nhỏ dưới đây của bạn làm tôi liên tưởng đến một tập hợp bài viết cần đọc, dạng như Quốc văn giáo khoa thư/ 2008. Xin phép tác giả mang bài viết về đây như một chia sẻ.DẤU DÉP CỦA BA
“Chiều Quy Nhơn nhẹ nhàng, lắng đọng. Không gian như chừng tĩnh mịch hơn. Một mình trong căn nhà vắng lặng, nỗi cô đơn lại hiện về gặm nhấm tuổi thơ. Năm ấy tôi 12 tuổi, cái tuổi mà đứa trẻ nào cũng muốn được ở cạnh cha mẹ để được chăm sóc thương yêu, để được nhõng nhẽo trong vòng tay của gia đình. Vậy mà tôi lại không được như vậy, năm 9 tuổi vì hoàn cảnh gia đình tôi được cha mẹ gửi nhờ ông bà ngoại nuôi. Lúc ấy tôi không hình dung ra mình sẽ như thế nào khi không được ở cùng với gia đình, với anh chị em mình. Cho đến khi cả nhà lên xe để về vùng kinh tế mới tôi mới chợt hụt hẫng vô cùng. Tôi khóc như mưa, trái tim nhỏ bé chừng như héo hắt lại khi ngày ngày không còn được nô đùa với mấy chị em của tôi. Ông bà ngoại nhận lời nuôi tôi vì lúc đó trong gia đình Ngoại chỉ có một đứa cháu nội nên nhà cửa vắng vẻ lắm, thêm tôi có thể căn nhà ấm áp thêm ra. Đêm đêm, nỗi nhớ cha mẹ sao mà da diết. Nằm bên ngoại mà nước mắt ướt đầm cả gối. Nhiều lúc tôi tự hỏi sao mình lại phải chịu như thế này? Tôi sống đa cảm từ bé. Nhớ lại có một lần ba xuống thăm tôi, bà ngoại có nhờ ba trám lại cái nền nhà bị vỡ. Ba thăm tôi và giúp ngoại là ba vội vã về ngay. Ngày ba về không có tôi ở nhà. Đi học về không còn thấy ba, nước mắt đầm đìa trên đôi má gầy gò của tôi. Đêm hôm ấy đợi cho bà ngoại ngủ say, tôi rón rén bò ra khỏi giường và đi ra chỗ ba tôi trám nền xi măng lúc sáng vì vô tình ba để lại dấu dép in trên nền xi măng chưa được khô. Tôi đưa hai bàn tay nhỏ bé của mình lên dấu dép ấy và khóc một cách ngon lành. Tôi thương cho ba, thương cho mình. Dấu dép ấy vẫn đi theo tôi suốt cả 30 năm trời. Giờ đây, nơi đất khách quê người tôi vẫn mang nặng trong lòng cái dấu ấn ấy, dấu dép thân yêu ấy. Ba đã nằm sâu trong lòng đất vẫn dõi theo đứa con mà ngày nào ba đã gửi cho ông bà ngoại nuôi để đến bây giờ con vẫn khao khát tình thương yêu trong vòng tay ba má. Ba má ơi!!!”
HÀ MY.

No comments:

Post a Comment